VÌ NGHÈO KHÔNG AI MUỐN CƯỚI NÊN TÔI MUỐN ĐƯỢC LÀM BỐ ĐƠN THÂN

Chia sẻ với

Cuộc đời tôi có rất nhiều ngã rẽ quan trọng, dù không thể lấy vợ, lập gia đình nhưng tôi vẫn hy vọng mình có một đứa con, được làm bố. Tôi 29 tuổi, cái tuổi không còn trẻ ở quê, bạn bè tôi cùng tuổi giờ đã lập gia đình gần hết. Tôi cũng ao ước có một gia đình nhỏ hạnh phúc như bao người, nhưng có lẽ điều đó quá xa vời.

Bố mẹ sinh được 2 anh em tôi, vì gia đình nghèo nên để nuôi nấng các con khôn lớn trưởng thành đến hết đại học, bố mẹ tôi phải rất vất vả. Anh trai tôi mới học xong thì bị bệnh suy thận nặng, 5 năm nay gia đình tôi đã mất rất nhiều tiền của để lo thuốc thang cho anh. Bố mẹ tôi giờ đã già yếu, không còn sức lao động nữa, vậy nên gánh nặng kinh tế gia đình chỉ trông chờ vào tôi.

bi-quyet-nuoi-con-cua-ong-bo

Tôi không ước mong gì về một cuộc sống gia đình nữa nhưng ao ước có một đứa con, ao ước mình được làm bố.

Tôi là kỹ sư nhưng tiền lương chỉ đủ lo tiền thuốc cho anh trai và một phần chi phí sinh hoạt của gia đình. Tôi cũng bị bệnh về mắt vừa phải mổ. Từ lâu tôi đã muốn lấy vợ lập gia đình để giúp đỡ phần nào cho bố mẹ già, nhưng có lẽ xã hội bây giờ không có ai chấp nhận một người có hoàn cảnh như tôi. Khi anh trai bị bệnh, kinh tế gia đình xuống dốc không phanh thì người con gái tôi yêu cũng rời xa tôi.

Suốt mấy năm qua tôi đã tìm hiểu và ngỏ lời với khá nhiều cô gái, luôn thành thật về gia đình mình với họ. Một số người khi biết về hoàn cảnh của tôi đã thẳng thừng từ chối, cũng có người chấp nhận tôi nhưng khi bố mẹ họ biết thì gia đình lại cấm đoán không cho lấy tôi. Chưa có người con gái nào dám cùng tôi vượt qua rào cản về gia đình cả.

>>> con gái bật khóc trước màn kịch 20 năm của bố mẹ

Hiện tại tôi thực sự rất mệt mỏi, trong khi bạn bè có gia đình ấm cúng thì tôi vẫn phải vừa lo kiếm tiền phụ giúp gia đình vừa lo chuyện lấy vợ. Tôi không còn đủ kiên nhẫn nữa, hạnh phúc chắc rằng sẽ không thể đến với tôi. Nhiều lúc tôi cảm thấy cay đắng cho gia đình, cho bản thân, tôi muốn rời bỏ cuộc sống này, nhưng tôi còn có trách nhiệm với bố mẹ, với anh trai, thâm tâm tôi không cho phép mình bỏ lại gia đình mình trong lúc khốn khó nhất này. Tôi không ước mong gì về cuộc sống gia đình nữa, giờ đây tôi mong muốn có một đứa con, được làm bố. Tôi cũng tìm hiểu luật hiện tại không cho thụ tinh trong ống nghiệm đối với người chưa lập gia đình.

Tôi đang muốn đi theo con đường thuê người đẻ dù là bất hợp pháp, nhưng có lẽ đây là một con đường không dễ gì có thể thực hiện. Thực sự tôi đang tuyệt vọng về cuộc sống này, không biết mình đang sống vì mục đích gì nữa. Tôi ước mình có một đứa con để làm ánh sáng dẫn đường bước tiếp trong cuộc sống này nhưng liệu con tôi có sinh ra đúng thời điểm và sau này nó có chấp nhận hoàn cảnh của tôi không… Hiện tại rất nhiều suy nghĩ rối bời trong đầu tôi, tôi không thể tìm ra hướng đi đúng đắn nhất cho bản thân, tôi cần có những lời khuyên chân thành, sáng suốt nhất có thể giúp tôi vượt qua sóng gió này.

P/S: Hãy cho tôi một lời khuyên.

Comments

comments

Bài Viết Liên Quan